18+
Chương 24: Vũ Trường 18+ – Lời Mời Book Riêng & Ranh Giới Vẫn Được Giữ
Ngôi Nhà Tokyo · Chương 24/43 · 1.286 từ
Sáng hôm sau đêm thử việc, ánh nắng Tokyo len qua rèm cửa sổ giấy shoji, chiếu lên thân thể Yumi vẫn còn dấu vết của đêm qua: núm vú hơi đỏ vì bị chạm nhiều lần, mép lồn vẫn sưng nhẹ và bóng nhẫy nước dâm dư âm. Cô nằm nghiêng trên futon rộng, tay vô thức vuốt nhẹ khe lồn, cảm nhận cơn co bóp giật giật nhẹ nhàng. Hiroshi ngồi cạnh, tay vuốt tóc vợ, giọng trầm thấp đầy lo âu xen lẫn phấn khích:
“Em còn đau không? Đêm qua anh nhìn em phun nước trên sân khấu, sướng đến mức quên cả thở. Nhưng anh cũng sợ… sợ em thích cảm giác đó quá, sợ em muốn đi xa hơn.”
Yumi quay sang, hôn nhẹ môi chồng, tay siết nhẹ con cặc già vẫn còn cứng ngắc giật giật:
“Em sướng thật… nhưng em vẫn là của chồng. Em không muốn đi quá giới hạn. Tối nay nếu quản lý hỏi, em sẽ từ chối book riêng. Chỉ biểu diễn công khai, chạm nhẹ thôi. Chồng phải ở đó, nhìn em, kiểm soát em từ xa. Chỉ hai ta thôi, không cần ai khác.”
Hiroshi siết chặt tay vợ, mắt đỏ hoe nhưng gật đầu:
“Anh đồng ý. Chỉ hai ta. Anh sẽ ngồi góc tối, nhìn em, và nếu em ra dấu, anh sẽ lao lên ngay. Anh không muốn chia sẻ em với ai khác… ít nhất là lúc này.”
Yumi mỉm cười dịu dàng, vuốt má chồng:
“Em hứa. Không book riêng. Không ai khác tham gia. Chỉ chồng nhìn em làm đĩ trên sân khấu.”
Tối thứ Bảy, chỉ hai vợ chồng đến “Midnight Rose”. Không khí quán hôm nay đông hơn, tiếng bass dồn dập, mùi nước hoa nam tính lẫn khói thuốc lá quyện chặt. Yumi vào hậu trường, gặp quản lý Aiko. Chị ta cười rạng rỡ:
“Em hot rồi đấy. Đêm qua khách VIP khen em mãi. Có ông khách lớn – doanh nhân Nhật lai Mỹ, tên Kenji, 48 tuổi, giàu có, hay book dancer riêng. Ông ấy muốn book em tối nay, riêng một phòng VIP, 3 tiếng, giá 500.000 yên. Em đồng ý không? Ông ấy hứa chỉ chạm nhẹ, không đi quá giới hạn.”
Yumi hít sâu, tim đập mạnh. Cô liếc ra sàn qua khe cửa hậu trường: Hiroshi ngồi góc tối nhất, mắt dán chặt sân khấu, tay nắm chặt ly rượu. Cô lắc đầu nhẹ nhưng kiên quyết:
“Em… em từ chối ạ. Em mới, chưa sẵn sàng book riêng. Em chỉ biểu diễn công khai thôi. Nếu ông ấy muốn xem em nhảy, mời ông ấy ngồi VIP như mọi người.”
Aiko nhướng mày, giọng hơi thất vọng nhưng vẫn chuyên nghiệp:
“Được rồi, em quyết định vậy. Nhưng ông Kenji kiên trì lắm. Ông ấy nói sẽ ngồi VIP và tip lớn nếu em nhảy ‘đặc biệt’ cho ông ấy. Em cân nhắc nhé.”
Yumi gật đầu, thay đồ: váy ren đen mỏng tang, chip rung mini ở mép lồn và vòng cổ (Hiroshi đã tự gắn lại theo hướng dẫn của Minh trước đó, nhưng hôm nay remote nằm trong tay Hiroshi). Cô bước ra sân khấu dưới ánh spotlight tím hồng.
Nhạc bass chậm vang lên. Yumi nắm pole, uốn éo chậm rãi, tay vuốt từ cổ xuống khe ngực, kéo dây váy tụt dần. Váy ren rơi xuống sàn. Cô khỏa thân hoàn toàn, bộ ngực căng tròn đung đưa, núm vú hồng nhạt cương cứng giật giật dưới ánh đèn. Cô quay lưng, chổng mông, lắc nhẹ mông tròn, lồn hồng hào lộ rõ từ phía sau.
Khách VIP vỗ tay rầm rộ. Tiền tip bay lên sân khấu.
Yumi dạng chân rộng, ngồi xổm thấp trên pole, tay banh lồn nhẹ, rên khẽ qua micro:
“Các anh… nhìn lồn em nhé… ướt tanh nồng vì các anh rồi…”
Hiroshi bấm mức 1. Chip rung nhẹ. Yumi giật bắn người, lồn co bóp rõ rệt, nước dâm rỉ ra một giọt dài. Cô rên to hơn, lắc ngực mạnh, núm vú vẽ vòng tròn dưới ánh đèn.
Kenji – người đàn ông trung niên vest đen, tóc bạc điểm sương – ngồi ngay hàng VIP đầu, mắt dán chặt vào Yumi. Ông ta nhét tờ 20.000 yên vào khe ngực cô khi cô cúi xuống gần, ngón tay lướt nhẹ núm vú, thì thầm:
“Em nhảy đẹp quá… anh muốn book em riêng. 800.000 yên, chỉ chạm nhẹ, anh hứa. Em nghĩ sao?”
Yumi run nhẹ vì chạm, nhưng cô mỉm cười dâm đãng, đẩy nhẹ tay ông ta ra:
“Cảm ơn anh… nhưng em chưa sẵn sàng. Anh ngồi đây nhìn em là em vui rồi.”
Kenji cười lịch sự nhưng mắt lóe tia thất vọng xen thèm thuồng:
“Em kiên quyết thật. Nhưng anh sẽ quay lại. Em sẽ thay đổi ý kiến thôi.”
Hiroshi bấm mức 2. Chip rung mạnh hơn. Yumi quằn quại, mông lắc điên cuồng, tay vuốt lồn nhanh hơn, nước dâm nhỏ giọt xuống sàn. Cô quỳ xuống, dạng chân rộng hết cỡ, tay banh lồn, rên lớn:
“Aaa… rung trong lồn em… sướng quá… các anh nhìn em ra nước dâm này…”
Hiroshi ở góc tối siết chặt cu mình, mắt đỏ ngầu vừa sướng vừa nhẹ nhõm vì vợ từ chối book riêng. Ông thì thầm với chính mình: “Vợ anh… vẫn kiểm soát được. Chỉ anh được nhìn em thế này.”
Yumi quay người, chổng mông lắc mạnh sát lan can sân khấu. Kenji và vài khách VIP khác chạm nhẹ mông, đùi cô. Cô rên khẽ, lồn co bóp giật giật rõ rệt. Hiroshi bấm mức mạnh nhất. Yumi cong người, phun nước dâm nhẹ ào ạt dưới ánh đèn, lên đỉnh ngay trên sân khấu, mắt mờ đục nhìn về phía Hiroshi, thì thầm qua micro:
“Chồng ơi… em ra rồi… vì chồng nhìn em…”
Khán phòng vỗ tay rầm rộ. Tiền tip rơi đầy sàn.
Sau biểu diễn, Yumi rời sân khấu, chân run, lồn vẫn co bóp dư âm. Vào hậu trường, Aiko vỗ tay:
“Em từ chối Kenji à? Ông ấy tip lớn nhất tối nay đấy. Nhưng em làm tốt lắm. Khách thích em kiên quyết. Lần sau em muốn book riêng thì nói chị nhé.”
Yumi lau mồ hôi, cười nhẹ:
“Em chưa sẵn sàng. Em chỉ muốn biểu diễn công khai thôi. Và chỉ khi chồng em ở đây.”
Hiroshi bước vào hậu trường, ôm chặt vợ từ phía sau, cu cứng ngắc ép vào mông cô:
“Em làm tốt lắm… anh nhẹ cả người khi em từ chối. Nhưng anh cũng… nứng kinh khủng khi thấy em bị chạm trước mặt anh. Về nhà thôi, anh muốn địt em thật mạnh để em nhớ em vẫn là của anh.”
Yumi quay lại hôn chồng sâu, giọng thì thầm:
“Vâng chồng… về nhà đi. Em muốn chồng địt nát lồn em… để em quên hết những bàn tay lạ.”
Khi cả hai rời quán, Kenji đứng ngoài cửa, mỉm cười lịch sự chào Yumi:
“Em từ chối anh hôm nay… nhưng anh sẽ chờ. Em sẽ thay đổi thôi. Anh có cách làm em muốn.”
Yumi nhìn ông ta, mắt lóe lên tia kích thích xen cảnh giác. Cô siết tay Hiroshi chặt hơn, thì thầm:
“Về nhà thôi chồng… tối nay em chỉ muốn chồng thôi.”
Họ rời đi trong đêm Tokyo, dục vọng vẫn cháy bỏng nhưng ranh giới tạm thời được giữ vững – dù cả hai đều biết, lời mời từ Kenji chỉ là khởi đầu, và dục vọng nhà mình đang chờ một cú đẩy lớn hơn.