18+
Chương 4: Tạo cơ hội lần thứ hai cho Ryō
Gia Đình Satō · Chương 4/26 · 731 từ
Hai hôm sau, tôi lại tạo cơ hội.
Lần này tôi nhắn tin cho Ryō ngay từ buổi trưa:
「Senpai, chiều nay em bị sếp bắt đi công tác đột xuất đến tận tối. Yui ở nhà một mình với Sora. Nếu anh không bận thì ghé qua giúp em một chút được không ạ? Nhà còn hơi nhiều việc.」
Ryō trả lời rất nhanh:
「Được. Tao qua khoảng 4 giờ.」
Tôi đưa điện thoại cho Yui xem. Cô ấy đọc xong, khẽ cắn môi dưới, mắt nhìn tôi với vẻ vừa ngại vừa kích thích. Tôi chỉ gật đầu và thì thầm:
“Đóng vai cho tốt. Để hắn tưởng anh thật sự đi công tác.”
* * *
Tôi cố tình về nhà lúc gần 9 giờ tối.
Khi mở cửa, căn hộ chỉ còn đèn phòng khách sáng vàng. Mùi rượu vang và cologne của Ryō lan trong không khí. Yui đang ngồi trên sofa, váy ngủ mỏng bị xộc xệch một bên vai, tóc hơi rối. Ryō ngồi rất gần, một tay đang cầm ly rượu, tay còn lại đặt trên tựa ghế phía sau lưng vợ tôi.
Khi thấy tôi bước vào, Yui vội vàng ngồi thẳng, kéo váy lên, ánh mắt mở to như vừa bị bắt quả tang. Má cô ấy đỏ bừng, hơi thở còn rối loạn. Ryō thì chỉ khẽ rút tay về, nhưng nụ cười vẫn còn trên môi, ánh mắt có vẻ thắng thế.
“Anh… về rồi à?” Yui nói, giọng run run. “Em tưởng anh công tác đến khuya…”
Tôi đứng im ở cửa một lúc, nhìn từ vợ sang Ryō, cố làm ra vẻ vừa giận vừa bất lực.
“Senpai… đến từ lúc nào?”
Ryō đứng dậy, vẻ mặt tự nhiên như không có gì:
“Cũng gần hai tiếng rồi. Vợ mày mời tao uống rượu. Ngồi nói chuyện một lúc. Có gì đâu.”
Tôi bước vào, đặt cặp xuống nặng nề. Trong lòng đang hưng phấn đến mức tay hơi run, nhưng mặt vẫn giữ vẻ chồng bị cắm sừng.
“Khuya rồi. Senpai về đi.”
Ryō nhìn tôi một giây, rồi cười khẩy như đang thương hại người chồng yếu đuối. Anh ta bước ngang qua Yui, bàn tay “tình cờ” quẹt nhẹ từ lưng xuống mông vợ tôi. Yui khẽ run, cúi đầu không dám nhìn tôi.
“Vậy tao về. Mai gặp lại.”
Cửa đóng lại.
Ngay khi tiếng bước chân ngoài hành lang tắt hẳn, tôi khóa cửa, quay lại kéo Yui đứng dậy và đẩy cô ấy dựa vào tường. Một tay tôi luồn thẳng vào trong váy ngủ. Ngón tay chạm vào chỗ đã ướt nhẹp và hơi sưng.
“Kể hết.” Tôi nói, giọng khàn vì kích thích. “Hắn làm gì em trong hai tiếng đó?”
Yui thở dốc, mắt ướt, vùi mặt vào cổ tôi:
“Hắn… hôn em. Lâu. Rồi sờ ngực em… kéo váy xuống. Hắn… nhét ngón tay vào. Em bảo đừng… nhưng hắn bảo ‘chồng mày đi công tác rồi, sợ gì’. Em… em không đẩy được mạnh…”
Tôi cười thấp, hai ngón tay đẩy sâu vào trong người vợ. Yui rên lên, hai chân hơi chống lại nhưng không thật lòng.
“Em có rên không? Có ướt vì hắn không?”
“…Có.” Yui thừa nhận nhỏ, giọng run. “Em rên… em ướt… em nghĩ là anh không biết…”
Tôi kéo khóa quần, đút dương vật vào ngay chỗ Ryō vừa nhét ngón tay. Yui khóc rên vì vừa đau vừa sướng. Tôi đụ mạnh ngay từ đầu, vừa đụ vừa thì thầm bẩn vào tai vợ:
“Tốt lắm. Hắn đang tưởng là mình lén đụ vợ người khác hai tiếng đồng hồ. Tưởng là đang cắm sừng anh. Trong khi anh đã tính trước tất cả. Em thích thế này đúng không?”
Yui chỉ biết gật đầu liên tục, nước mắt chảy dài, miệng há ra từng tiếng rên đứt quãng:
“Thích… thích bị hắn sờ… rồi về cho anh địt… thích…”
Tôi xuất tinh sâu bên trong vợ, toàn thân co giật vì khoái cảm của kế hoạch đang ngày càng đi đúng hướng.
Sau khi cả hai dịu lại, tôi hôn lên trán Yui và thì thầm:
“Lần sau anh sẽ để hắn đi xa hơn nữa. Em nhớ tiếp tục đóng vai.”
Yui gật đầu yếu ớt trong lòng tôi, cơ thể vẫn còn nóng và run.