MH

Mê Hoạt Hình

Donghua Vietsub · HD

Nền tảng xem hoạt hình Trung Quốc theo phong cách điện ảnh, tối ưu trải nghiệm duyệt, tìm kiếm và theo dõi tập phim.

Khám phá

Thể loạiPhim lẻPhim chiếu rạpLịch chiếuBlogTìm kiếm

Liên hệ

Facebook
© 2026 Mê Hoạt Hình. Trải nghiệm xem hoạt hình hiện đại.
Trang chủ/Truyện 18+/Gia Đình Satō/Chương 25: Sáng hôm sau – dư âm đêm với bố

18+

Chương 25: Sáng hôm sau – dư âm đêm với bố

Gia Đình Satō · Chương 25/26 · 992 từ

Sáng hôm sau tôi dậy sớm hơn Yui.

Ánh sáng nhẹ lọt qua khe rèm. Tôi ngồi ở mép giường nhìn vợ. Cô ngủ nghiêng, một tay duỗi về phía chỗ tôi nằm, tóc xõa rối trên gối. Váy ngủ mỏng bị kéo lệch trong đêm, để lộ phần xương đòn và một bên vai. Nhìn kỹ hơn, tôi thấy ở góc trong đùi cô còn sót lại một vệt khô mỏng, dấu vết của đêm qua chưa hoàn toàn biến mất.

Tôi không đánh thức cô ngay.

Tôi ra nhà bếp nấu nước, pha cà phê, rồi ngồi ở bàn ăn nhìn ra cửa sổ. Trong đầu tôi vẫn hiện lại từng khoảnh khắc của đêm trước: tinh trùng của mình bị bố đẩy trào ra ngoài, rồi sau đó Haruto lẻn vào trong bóng tối và cũng bắn vào đúng chỗ đó. Ba người đàn ông. Cùng một đêm. Cùng một người phụ nữ. Và chỉ có tôi là người biết hết.

Cảm giác đó không còn trong sạch như những lần đầu tôi lên kế hoạch nữa. Nó rối hơn, bẩn hơn, và chính vì vậy mà nó bám lấy tôi chặt hơn.

Khoảng gần tám giờ, Yui mới xuống bếp. Cô mặc áo choàng dài, tóc chưa chải. Đôi mắt có quầng nhẹ. Cô nhìn tôi một cái ngắn, rồi đi lấy ly nước.

“Ngủ được không?” tôi hỏi.

“Không được nhiều.” Giọng cô khàn.

Cô ngồi đối diện tôi, hai tay ôm lấy ly nước ấm. Im lặng kéo dài khá lâu. Tôi không vội. Tôi chỉ quan sát. Cách cô ngồi hơi khép chân hơn bình thường. Cách cô tránh nhìn thẳng vào mắt tôi quá lâu. Cách ngón tay cô vô thức miết nhẹ vào thành ly.

Cuối cùng tôi mở lời:

“Đêm qua em nghĩ gì?”

Yui không trả lời ngay. Cô nhìn xuống mặt bàn một lúc rồi mới nói, giọng rất nhỏ:

“Em không biết phải nghĩ gì nữa.”

“Thử nói xem.”

Cô hít một hơi dài, như đang cố tìm từ.

“Lúc bố vào… em thấy xấu hổ. Không phải vì bị địt. Mà vì anh vẫn nằm ngay đó, và tinh trùng của anh vẫn còn đang chảy ra. Bố nhìn thấy hết. Ông không nói gì, nhưng em biết ông hiểu.”

Tôi gật nhẹ, không xen vào.

“Rồi sau đó Haruto đến,” cô tiếp tục. “Em biết hắn không biết gì về bố. Hắn chỉ nghĩ là đang lén lút như mọi lần. Nhưng em thì biết. Em nằm đó và để hắn vào trong khi trong người em vẫn còn… của cả hai người trước. Cảm giác đó… rất lạ.”

“Lạ theo hướng nào?”

Yui im lặng lâu hơn. Khi cô ngẩng lên, mắt hơi đỏ.

“Vừa sợ vừa… không muốn dừng. Em sợ nhất là chính cái phần ‘không muốn dừng’ đó.”

Tôi đặt ly cà phê xuống. Tim tôi đập hơi nhanh.

“Em sợ vì em thích?”

“Em sợ vì em không còn chắc mình đang làm việc này vì anh nữa.” Cô nói thẳng, giọng run nhưng rõ. “Lúc đầu em đồng ý vì anh muốn. Vì anh hứng thú. Vì em yêu anh. Nhưng bây giờ… khi bố nhìn em bằng ánh mắt đó, khi Haruto vẫn đến vào ban đêm, em cảm thấy cơ thể mình phản ứng trước cả khi đầu óc kịp nghĩ đến anh.”

Câu nói đó rơi xuống giữa hai chúng tôi như một vật nặng.

Tôi không giận. Tôi cũng không lập tức trấn an. Tôi chỉ ngồi nhìn vợ, cảm nhận rõ ràng cái cảm giác vừa bị tổn thương vừa bị kích thích mạnh mẽ đang xoắn lấy nhau trong ngực.

“Anh cố tình tạo ra đêm đó,” tôi nói cuối cùng. “Anh muốn xem điều gì sẽ xảy ra nếu cả hai người cùng xuất hiện trong một đêm. Anh muốn xem em chịu được đến đâu. Và anh cũng muốn xem bản thân anh chịu được đến đâu.”

Yui nhìn tôi.

“Và anh thấy sao?”

Tôi thành thật:

“Anh thấy sợ. Không phải sợ mất em ngay lập tức. Mà sợ cái ranh giới đang bị xóa dần. Sợ có ngày em sẽ không còn cần anh phải ‘cho phép’ nữa. Nhưng đồng thời… anh chưa từng thấy mình hứng thú đến vậy.”

Yui cúi mặt xuống, hai tay siết chặt lấy nhau trên bàn.

“Vậy chúng ta dừng lại được không?” cô hỏi rất khẽ.

Tôi im lặng khá lâu. Câu hỏi đó lẽ ra phải dễ trả lời. Nhưng lúc này tôi không thể nói “có” một cách dễ dàng.

“Anh không muốn dừng,” tôi nói. “Nhưng anh cũng không muốn mất em. Vậy nên anh cần em nói thật. Em còn muốn tiếp tục đến mức nào? Em còn chấp nhận để bố đến không? Em còn để Haruto vào phòng ban đêm không? Và nếu một ngày hai người đó biết về nhau… em sẽ xử lý thế nào?”

Yui không trả lời ngay. Cô đứng dậy, đi ra cửa sổ, lưng quay về phía tôi. Vai cô hơi run.

Một lúc lâu sau, cô nói mà không quay lại:

“Em không biết câu trả lời. Nhưng em biết một điều… nếu anh bảo dừng hôm nay, em sẽ dừng. Còn nếu anh vẫn muốn tiếp tục… thì em sẽ đi cùng. Dù em đang sợ chính mình.”

Tôi đứng dậy, bước tới phía sau vợ, và khoác hai tay quanh người cô. Cô không đẩy ra. Cô chỉ dựa nhẹ lưng vào ngực tôi.

Chúng tôi đứng như vậy khá lâu, không nói gì thêm.

Bên ngoài cửa sổ, nắng buổi sáng đang lên rõ hơn. Một ngày mới bắt đầu, trong khi cả hai chúng tôi đều biết rằng thứ đang diễn ra giữa chúng tôi đã không còn đơn giản như trước nữa.

Và lần này, không ai trong chúng tôi đưa ra lời hứa chắc chắn.

← Chương 24: Cố ý giữ bố ở lại thêm một đêmMục lụcChương 26: Ba luật mới của hai vợ chồng →