18+
Chương 1: Sáng sớm bên cạnh Yui
Gia Đình Satō · Chương 1/26 · 631 từ
Tôi tên Satō Kenji, 29 tuổi.
Mỗi sáng đều bắt đầu bằng tiếng Sora bi bô trong cũi. Bé trai một tuổi rưỡi đang đứng bám thành cũi, tóc mềm dựng ngược, hai má phúng phính. Khi thấy tôi ngồi dậy, bé cười toe toét và giơ hai tay lên.
Yui vẫn còn ngủ bên cạnh. Áo ngủ mỏng màu kem đã trượt xuống một bên vai, để lộ đường cong trắng mịn của ngực. Tóc dài đen xõa rối trên gối. Tôi nhìn vợ mình khá lâu. Dù đã sinh con, thân hình cô ấy vẫn khiến tôi vừa muốn ôm chặt vừa cảm thấy mình không xứng.
Tôi đặt Sora nằm giữa hai vợ chồng. Bé lập tức vùi mặt vào ngực mẹ. Yui kêu một tiếng nhỏ trong cổ họng, mắt vẫn nhắm, nhưng tay đã tự động ôm lấy con. Áo ngủ bị kéo xuống thêm. Một bên núm vú lộ ra hoàn toàn khi Sora ngậm lấy và bú.
Tôi nằm nghiêng nhìn cảnh ấy.
Trong đầu tôi lại hiện lên suy nghĩ bệnh hoạn đã xuất hiện nhiều lần gần đây: Nếu người đang nằm cạnh Yui lúc này không phải tôi, mà là một người đàn ông khác mạnh mẽ hơn, lớn hơn… thì khuôn mặt vợ tôi sẽ như thế nào khi cho con bú trước mặt hắn?
Yui mở mắt đúng lúc ấy. Ánh mắt còn ngái ngủ. Khi thấy tôi đang nhìn chằm chằm vào ngực mình, khóe môi cô ấy khẽ run. Cô không vội kéo áo lên. Chỉ nhìn tôi một lúc, lưỡi liếm nhẹ môi dưới, rồi thì thầm:
“Anh nhìn gì mà kỹ thế?”
“Nhìn vợ.” Tôi đưa tay chỉnh tóc cho cô. “Đẹp.”
Yui cười nhẹ, má hơi ửng. Cô ấy nhìn tôi lâu hơn bình thường một chút, rồi khẽ nói:
“Anh hôm nay nói ngọt quá.”
Tôi hôn vợ. Hôn sâu hơn mọi sáng. Yui đáp lại, lưỡi cô ấy mềm và hơi run. Sora nằm giữa cọ cọ khiến cả hai phải tách ra. Yui cười ngại, vội kéo áo lên che lại, nhưng ánh mắt vẫn còn ướt át khi nhìn tôi.
Buổi sáng trôi qua với những việc nhỏ nhặt. Tôi pha cà phê, Yui thay tã và cho Sora ăn dặm. Mỗi lần cô cúi xuống, áo ngủ lại xệ thấp. Tôi đứng nhìn, vừa yêu vừa tự ti. Thân hình vợ tôi sau sinh vẫn gợi cảm đến mức đôi lúc tôi cảm thấy mình không đủ tư cách được sở hữu một mình.
Trước khi đi làm, Yui bế Sora ra tận cửa. Bé vẫy tay gọi bố. Yui hôn nhẹ lên má tôi, môi còn hơi ướt.
“Anh cố gắng về sớm nếu được nhé.”
Trên tàu điện, tôi mở điện thoại. Có tin nhắn từ mẹ:
「Tuần sau bố mẹ lên chơi. Nhớ dặn Yui chuẩn bị. Với lại… bao giờ thì có thêm cháu nữa?」
Tôi nhìn dòng tin nhắn rất lâu. Áp lực quen thuộc lại hiện về. Rồi vô thức, tôi mở danh bạ và dừng ở một cái tên.
Takahashi Ryō.
Senpai cùng công ty. Cao lớn, tự tin, thân hình săn chắc. Người đàn ông khiến tôi vừa ghen vừa không thể ngừng nghĩ tới mỗi khi nhìn vợ mình.
Ngón tay tôi dừng lại trên cái tên ấy gần mười giây.
Tôi chưa nhắn gì.
Nhưng trong đầu, tôi đã bắt đầu tính toán.
Làm thế nào để để Yui ở gần hắn hơn một chút… mà hắn vẫn nghĩ là đang lén lút.
Tôi khóa màn hình, nhìn ra cửa sổ tàu, và cảm nhận rõ dương vật mình đang cứng dần chỉ vì suy nghĩ đó.
Tôi biết mình đang thay đổi.
Và tôi không muốn dừng lại.